Truong cao dang nghe CNTT iSpace

Đôi dòng tâm sự Thay Lời Muốn Nói nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11

   (2012-04-02 00:37:08)

"Thời gian như vó ngựa hồng phi qua cửa sổ". Mới ngày nào còn là học sinh THPT mà nay đã là lần thứ hai tôi dự lễ kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20-11 với tư cách là sinh viên trường CĐ nghề iSPACE.


Có thể nói, cuộc sống luôn chứa đựng trong nó bao điều kỳ diệu. Và một trong những điều kỳ diệu ấy là tôi trở thành sinh viên khoa Mạng - Truyền thông của trường CĐ nghề iSPACE. Có lẽ khi nghe những lời tâm sự này, một số bạn sẽ cười và cho rằng: Thế thì có gì là kỳ diệu?

Vâng! Xin hãy lắng nghe câu chuyện của tôi và các bạn sẽ đồng ý với tôi về điều đó!

Tôi là Vũ Việt Dũng – sinh viên lớp 11CCHT02 - Khoa: Mạng - Truyền thông. Quê hương tôi ở mãi tận Miền Bắc xa xôi. Đó là một làng quê hiền hòa nằm cạnh dòng sông Thái Bình phù sa màu mỡ với đôi bờ bát ngát lúa ngô non. Nơi tôi sinh ra là một tỉnh lúa với cái tên thật đẹp – Hải Dương (còn gọi là Thành Đông, hiểu theo âm Hán -Việt là: nơi mặt trời lên). Hồi là học sinh PTTH, tôi yêu dòng sông quê hiền hòa, yêu cánh đồng lúa bao la thẳng cánh cò bay, và tôi nung nấu ước mơ sẽ trở thành Kỹ sư xây dựng. Tôi muốn xây dựng những con đường nối làng quê tôi với thủ đô Hà Nội. Tôi muốn xây những cây cầu để cánh đồng quê hương tôi không còn bị ngập úng mỗi khi mùa mưa đến ...

Nhưng tôi đã sớm từ bỏ ước mơ đó. Không phải vì tôi không thi đỗ trong kỳ thi tuyển sinh ĐH mà là tôi đã chọn trường CĐ nghề iSPACE cho định hướng tương lai của mình. Bạn bè tôi kịch liệt phản đối với lý do: "Ước mơ của cậu thì sao? Sức học của cậu mà vào đó thì phí quá…”. Sau rồi, không thuyết phục được tôi chuyển ý, lũ bạn tôi cùng đành lắc đầu thua cuộc.

Chắc các bạn sẽ rất ngạc nhiên và tò mò muốn biết: Vì sao tôi lại dễ dàng từ bỏ ước mơ của mình đến thế? Vâng! Chẳng dễ dàng gì khi ta từ bỏ ước mơ hằng ấp ủ một thời cắp sách. Nhưng tại sao ư? Đơn giản chỉ là vì tôi thương mẹ! Vậy, thương mẹ thì có liên quan gì? Có đấy, chuyện là thế này…

Như tôi đã từng kể, quê hương tôi đẹp lắm, lại giàu nữa. Phù sa màu mỡ của sông Thái Bình đã đem lại sự sung túc cho người dân quê tôi. Nhưng nhà tôi không giàu. Bố tôi là công nhân xây dựng, công việc không đều lại luôn ốm đau. Nay bố đã về nghỉ chế độ mất sức lao động. Mẹ tôi vừa tròn 50 tuổi, là giáo viên, dạy học ở trường THCS của xã và là cô giáo của tôi một thời niên thiếu.

Những năm cuối cùng học PTTH của tôi cũng là những năm ngành Giáo dục chỉ đạo ứng dụng Công nghệ thông tin trong giảng dạy. Hầu hết giáo viên phải soạn giáo án trên máy vi tính. Biết hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, một người bạn của mẹ đã tặng lại cho mẹ chiếc máy vi tính cũ, hết "đát”. Những buổi tối điện yếu chập chờn, mẹ lụi cụi bên chiếc máy chữ "bổ cò" từng chữ cái, soạn bài cho ngày mai. Có hôm, khởi động đến nửa giờ mà màn hình vẫn đen kịt. Có hôm "đơ" chuột . Hôm khác thì "chết" nguồn, … Lắm bệnh nhiều tật, mẹ thở dài não nuột mà chẳng biết làm thế nào. Hằng tuần sau mới mời được thợ, chọc ngoáy vài cái thế là tiền trăm đi tong. Chứng kiến cảnh ấy, tôi thương mẹ lắm mà chẳng biết làm sao!

Một lần, mấy bạn cùng lớp rủ tôi vào mạng tìm hiểu thông tin về các trường ĐH, CĐ chuẩn bị cho mùa tuyển sinh. Và tôi đã gặp trang web của trường CĐ nghề iSPACE. Ôi! Đây rồi! Con sẽ theo học khóa BSMT 7 tháng tại: 12 Trần Đại Nghĩa - Hai Bà Trưng – Hà Nội để có thể chữa giúp mẹ cái máy tính "cà khổ” ấy - Tôi tự nhủ như vậy và động viên mình hãy chậm lại một năm, năm sau sẽ thực hiện ước mơ học ĐHXD.

Vậy, có kỳ diệu không khi mãi mãi tôi không là sinh viên ĐHXD mà lại gắn bó suốt đời với nghề CNTT. Vâng! Lúc đầu tôi cứ nghĩ chỉ học 7 tháng thôi, biết nghề là được. Ít nhất là có thể sửa máy cho mẹ, thế là đủ. Và mình sẽ tiếp tục thực hiện ước mơ tuổi học trò.

Nhưng sự đời không như vậy! Tôi yêu trường ngay từ ngày đầu tiên đặt chân đến trung tâm ở 12 Trần Đại Nghĩa - Hai Bà Trưng - Hà Nội. Buổi đầu đến trường, người tiếp đón mẹ con tôi là cô Mai ở Phòng Giáo vụ. Cô tiếp nhận hồ sơ và hỏi han tôi rất ân cần. Biết gia đình tôi khó khăn, cô liên hệ giúp chỗ trọ gần trường, thuận tiện đi lại mà giá thuê phòng thì trong phạm vi khả năng của mẹ. Suốt thời gian theo học tại Hà Nội, được các thầy, cô giáo quan tâm giúp đỡ, tôi đã cố gắng rất nhiều. Thỉnh thoảng, mẹ muốn biết về kết quả học tập, tu dưỡng của tôi thì chỉ cần liên hệ với cô Mai. Cô đã làm cây cầu nối giữa tôi – mẹ - nhà trường. Cô là chỗ dựa tinh thần của tôi những ngày đầu xa mẹ theo học ở Thủ đô.

Bảy tháng thấm thoắt trôi qua, tôi tốt nghiệp khóa BSMT loại Giỏi. Đây là lúc tôi có thể sửa máy giúp mẹ và quay về với ước mơ làm sinh viên ĐHXD. Nhưng 7 tháng theo học khóa BSMT đã làm thay đổi cách lựa chọn nghề nghiệp tương lai của tôi. Không phải nhất thời, nóng vội mà là tôi chợt nhận ra mình yêu nghề này biết bao! Từ tình yêu thương mẹ, sự gắn bó với nghề CNTT đã trở thành lựa chọn số một của cuộc đời tôi. Và tôi đã xin với mẹ cho phép tôi được tiếp tục theo học nghề CNTT. Mẹ bảo: "Làm nghề gì cũng tốt, miễn là mình yêu nó và luôn đặt chữ tín lên hàng đầu con ạ”. Được mẹ cho phép, tôi đã nộp hồ sơ dự tuyển hệ CĐ nhưng ngặt nỗi trung tâm tại Hà Nội chưa đủ điều kiện để mở lớp hệ này. Tôi buồn lắm! Có lẽ niềm đam mê nghề của mình vừa mới nhóm lên đã phải chấm dứt ở đây ư?

Và, một cơ hội không ngờ đã đến với tôi. Cậu tôi làm Nhiếp ảnh gia tại Thủ Đức, nhân dịp nghỉ hè có đưa gia đình về thăm Hải Dương ít ngày. Qua câu chuyện, biết tôi quyết tâm học nghề, cậu hứa sẽ giúp tôi thực hiện mơ ước. Mẹ tôi vui lắm nhưng lòng còn băn khoăn nhiều nỗi, trong đó có lý do đường xá xa xôi, tiền nong tốn kém sợ không kham nổi. Nhưng vì chiều ý tôi nên cuối cùng mẹ cũng đồng ý. Mẹ đã liên hệ với cô Lương Thị Nhung – Trưởng Phòng tuyển sinh và thu xếp cho tôi "Nam tiến”. Cậu mợ tôi giúp tôi chỗ ăn ở. Thế là tôi đến với địa chỉ: 240 Võ Văn Ngân – Bình Thọ – Thủ Đức – TP.HCM.

Từ một cậu học trò nhà quê nhút nhát đến một môi trường hoàn toàn khác, lạ cảnh, lạ người, tôi vô cùng lo lắng. Ngày khai giảng, lớp 11CCHT02 của tôi gồm 45 học viên, toàn người Nam, chỉ mình tôi người Bắc. Bẽn lẽn, ngại ngùng, tôi thu mình trong vỏ ốc. Cô Lương Thị Nhung đã đến lớp thăm tôi, cô hỏi: "Em nào là sinh viên từ Hà Nội vào?” và hỏi han ân cần về tình hình của tôi. Cô ngỏ ý sẵn sàng giúp đỡ tôi nếu tôi cần. Tôi vô cùng cảm động trước sự quan tâm và thái độ ân cần của cô. Ánh mắt ấm áp và những lời động viên chân thành của cô làm tôi thấy tự tin và yên tâm hơn. Tôi có cảm tưởng như gặp lại hình ảnh của cô Mai ở trung tâm Hà Nội ngày nào. Và tôi chợt nghĩ: Trường CĐ nghề iSPACE có được đội ngũ cán bộ, nhân viên thật tâm huyết và giàu tình yêu thương!

Thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi là thầy Đào Anh Vũ. Năm nay thầy khoảng ngoài 40 tuổi, dáng người tầm thước, hơi mập, không đẹp trai nhưng thầy rất đa tài. Thầy như người cha của 45 "thằng quỷ” chúng tôi. Thầy có vốn kiến thức vững vàng và đặc biệt là có trí nhớ tuyệt vời. Chúng tôi thường gọi đùa thầy là "pho Từ điển sống”. Dù dạy Tin học văn phòng, Tin học đại cương, Phần cứng máy tính hay Công nghệ lưu trữ và kỹ thuật cứu dữ liệu, … Ở môn nào thầy cũng chứng tỏ khả năng và vốn kiến thức phong phú của mình khiến chúng tôi phục thầy "sát đất”. Không chỉ vậy, thầy còn được chúng tôi kính trọng bởi tình yêu thương, lòng nhiệt tình và sự quan tâm rất mực đối với học trò.

Cũng như thầy Đào Anh Vũ, các thầy cô trong khoa Mạng - Truyền thông, mỗi người một vẻ nhưng đều để lại trong lòng chúng tôi những ấn tượng sâu đậm không thể nào quên. Thầy Tôn Thất Huy – dạy Triển khai an toàn mạng, tuổi đời dưới 40, rất vui tính và nhiệt tình trong giảng dạy. Thầy Nguyễn Trần Bảo Long – một giáo viên trẻ, nhiệt tình, có năng lực, luôn được học sinh yêu quý, kính trọng. Thầy Dương Minh Trung – dạy Triển khai ứng dụng mạng, giảng dạy nhiệt tình, luôn hòa đồng với học trò, … Còn bao thầy cô khác mà tôi không thể một lúc kể ra hết. Chỉ biết các thầy, cô bằng vốn kiến thức, lòng nhiệt tình và tình yêu nghề của mình đã truyền cho chúng tôi niềm đam mê nghề nghiệp và tình yêu cuộc sống.

Hạnh phúc thay trong cuộc đời mình tôi được sống trong tình yêu thương, dạy bảo của mẹ, được thọ giáo những người thầy thật giỏi và giàu tâm huyết!

Sẽ mãi mãi trong trái tim tôi khoảng thời gian đầy ý nghĩa dưới mái trường CĐ nghề iSPACE, bên các thầy cô và các bạn miền Nam.

Là một sinh viên đến từ Miền Bắc xa xôi, được đón nhận nhiều tình cảm, sự quan tâm của thầy cô, bè bạn, nhân ngày 20.11 – ngày Hội của các thầy cô, cũng như bao thế hệ sinh viên trường CĐ nghề iSPACE tôi muốn được nói lời tri ân với mẹ, với các thầy cô của mình. Hi vọng đôi dòng tâm sự của tôi sẽ là một món quà tinh thần dâng tặng thầy cô "thay lời muốn nói”.

Từ sâu thẳm tâm hồn mình, tôi thầm kính chúc các thầy trong Ban Giám Hiệu nhà trường, các thầy lãnh đạo các khoa, phòng ban và tất cả các thầy các cô của tôi có thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt! Chúc trường CĐ nghề iSPACE ngày càng phát triển, mãi là địa chỉ tin cậy đối với các bậc PHHS và là sự lựa chọn số MỘT của thanh niên, học sinh khi bước vào đời!

Vũ Việt Dũng 
Sinh Viên lớp 11CCHT02
SĐT : 01673514288
Mail : Vanlidochanhxg@gmail.com

Bài viết liên quan
(01/01/70)
Thông tin phản hồi
(E-mail)

 

Tư vấn trực tuyến
Trụ sở Thủ Đức
Điện thoại: 08 6267 8999
Phân hiệu Cần Thơ
Điện thoại: 0710.373.4372
Cơ Sở Quận 5
Điện thoại: 08.6261 0303
Chi nhánh Đà Nẵng
Điện thoại: 0511. 3 699 699
Chi nhánh An Giang
Điện thoại: 076. 3 852 853
Liên kết website
Link chia sẻ
truong iSpace on Zing

truong iSpace on Youtube
truong iSpace on facebook

truong iSpace on Picasa